Đêm đã khuya.
Trên bầu trời tối sẫm, những ánh đèn pha từ đoàn xe quân đội rạch ngang màn đêm, chiếu lên con đường đầy tro bụi. Đoàn xe trở về căn cứ sau một trận chiến dữ dội kéo dài suốt cả ngày tại khu vực ngoại thành phía Đông — nơi từng là quê nhà của Lý Hạo.
Chiếc xe chở Lý Hạo và các chiến binh đội nhỏ lặng lẽ lăn bánh. Bên trong, ai cũng kiệt sức, nhưng không một ai lên tiếng.
Lý Hạo ngồi sát cửa sổ, ánh mắt trống rỗng. Ngoài kia là đêm đen mịt mùng, nhưng trong lòng anh còn tối hơn thế.
Trận chiến hôm nay không chỉ là cuộc chiến đầu tiên của anh với tư cách là thành viên chính thức của Đội 0, mà còn là chuyến trở lại quê nhà… nơi giờ chỉ còn là đống đổ nát và ký ức đau thương.
Gia đình anh — cha mẹ, em gái — không một ai có hồi âm.
Trên tay Lý Hạo là một chiếc hộp kim loại chứa 23 lõi đỏ biến dị, và một lõi đỏ đặc biệt — vật phẩm thu được từ một con zombie đang trong giai đoạn tiến hóa cực kỳ nhanh.
Hắn nhanh và quái dị đến mức ngay cả Lý Hạo cũng suýt mất mạng. Nhưng cuối cùng, tất cả cũng đã bị tiêu diệt.
Đoàn xe về đến căn cứ lúc gần 3 giờ sáng. Không một tiếng chào mừng. Không lễ nghi.
Chỉ có cánh cổng thép mở ra lặng lẽ.
Chỉ có những đôi mắt âm u nhìn nhau rồi quay về phòng nghỉ ngơi — ai cũng biết rõ: zombie đang ngày một mạnh hơn.
---
Sáng hôm sau
“Cộc cộc cộc!”
Lý Hạo mở mắt khi trời còn chưa sáng rõ. Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
— Lý Hạo, dậy đi. Có cuộc họp khẩn của Đội 0.
Lý Hạo mệt mỏi ngồi dậy. Cơ bắp vẫn còn đau nhức từ trận chiến hôm qua. Nhưng trong mắt anh, một tia sáng đã lóe lên — không phải vì hy vọng, mà là quyết tâm.
Anh rửa mặt, mặc bộ quân phục sạch sẽ, đeo thẻ tên trên ngực trái rồi bước ra khỏi phòng.
Hành lang dài vắng vẻ, ánh đèn mờ hắt lên những bức tường thép lạnh.
Một ngày mới lại bắt đầu — ngày của một “chiến binh nhân tạo”, giữa thế giới tận thế mà nhân loại vẫn chưa biết mình còn bao nhiêu thời gian để tồn tại.